Tiếu diện vương gia – Phiên Ngoại 7

Qùa No-en ^^!

LẠI THÊM MỘT KIẾP NỮA NHÉ, NƯƠNG TỬ!

fds

Mùa đông lại đến rồi, Hàn Kỳ cực ghét mùa đông, vì lúc đó nương tử của hắn lại đau. Làm cách nào để thế gian này không còn mùa đông nửa nhỉ?! Hàn Kỳ nghiêm túc nghĩ

“ Lão thất..?! lão Thất.., khụ…!” Hàn Dạ nhíu mi, quát khẽ

“ Ừ?! Có chuyện gì sao hoàng huynh?!” Hàn Kỳ nhíu mi, trầm giọng hỏi.

“ Đệ nghĩ chuyện gì mà nghiêm túc thế?!” Hàn Dạ buồn cười hỏi, đệ đệ này của y, chẳng lẽ chưa già đã mắc phải chứng lão niên si ngốc ư!

“ Uhm, đệ đang nghĩ làm cách nào để cho Đông Li không còn mùa đông” Hàn Kỳ nói, giọng điệu thực sự nghiêm túc. Mắt của y sáng như đuốc nhìn Hàn Dạ như đang chờ mong vị huynh trưởng này của y cho y một ý kiến nào đó hay hay.

Hàn Dạ thật sự muốn lấy ngọc tỷ ném cái phập vào đầu Hàn Kỳ cho y tỉnh lại, càng ngày càng kỳ cục, đường đường là thất vương gia oai phong lừng lẫy lại có những suy nghĩ điên khùng này. Không lẽ không những bị mắc chứng lão niên si ngốc lại còn thêm chứng hoang tưởng?!

“ Hàn! Kỳ!..” Hàn Dạ nghiến răng nghiến lợi

“ Hoàng huynh, công sự hình như đã xong rồi, bây giờ chúng ta bàn việc nhà, thế nào?!” Hàn Kỳ tủm tỉm cười. Thấy nụ cười này của y, Hàn Dạ tự dưng lại thấy lạnh sau gáy. Để phòng ngừa vị đệ đệ ‘đáng yêu’ này của y nói những điều không nên nói, Hàn Dạ ngay lập tức chặn lời: “ Khụ! Lão thất a, trẫm còn có việc, nếu đệ còn có việc gì thì chúng ta bàn sau đi ha ^^”

Hàn Kỳ nhíu nhíu mi, muốn nói gì đó, nhưng Hàn Dạ cười cười, nhanh chóng ra khỏi phòng, chạy ngay lập tức. Nói giỡn a, năm trước, vào thời gian này, lão thất lừa y mấy khối ấm ngọc, cũng giờ này của năm trước đó nữa, lại lừa y vô số cống phẩm lông cáo… Nói chung, chỉ cần là ‘chuyện nhà’ thì thế nào y cũng tổn thất, cho nên không chạy mới là lạ á

Nhìn bóng lưng của hoàng huynh ‘chạy trối chết’ Hàn Kỳ bĩu môi: “ Keo kiệt”. Hắn chẳng qua chỉ muốn ‘mượn’ hoàng huynh Hỏa vân tinh, dùng mấy ngày thôi mà, có cần phải chạy nhanh thế không. Đúng là càng giàu càng keo +_+

“ Nương tử, ta về rồi nè…” Vừa vào vương phủ, Hàn Kỳ không nói hai lời chạy đến Tây Noãn Các. Vân Tiếu Khuynh đang xem sách thuốc, mấy năm nay bỗng dưng nàng cảm thấy hứng thú lạ thường với Đông y nên cũng tìm vài cuốn đọc cho vui. Nghe giọng nói hứng khởi của Hàn Kỳ, khẽ giương mi, đôi con ngươi lạnh nhạt nhìn y, lên tiếng: “ Ngươi không phải đi gặp bệ hạ sao?”

“ Ừ, hoàng huynh nói còn có chuyện nên ta về sớm hơn dự định, nương tử! ta mua Hoa quế cao cho nàng nè, nàng có muốn nếm thử không?!” Hàn Kỳ cười híp mắt, cầm túi Hoa Quế cao, đưa qua đưa lại trước mắt Vân Tiếu Khuynh.

Vân Tiếu Khuynh vươn tay, nhìn y

Hàn Kỳ giảo hoạt cười, đưa má trước mặt nàng, nói: “ Nương tử, ta ngoan như vậy, cũng nên thưởng cho một chút đi ^^”

Vân Tiếu Khuynh nhìn y, không nói. Hàn Kỳ căng thẳng +_+

“ Nương tử…., một cái thôi!” Lại cái trò làm nũng cũ rích, Vân Tiếu Khuynh tiếp tục im lặng

“ Nương tử, ta xếp hàng lâu lắm đó, phải chen thật lâu, thật lâu… rất vất vả đó nha =”=”

Vân Tiếu Khuynh có chút dao động

Hàn Kỳ càng thêm ra sức: “ Haizz! Nương tử thật nhẫn tâm, trời lạnh như thế này, vi phu phải tranh trủ làm việc thật nhanh rồi chen lấn mua điểm tâm cho nương tử a…..bla..bla….Nương tử…?!”

Vân Tiếu Khuynh buồn bực, hôn nhẹ vào má y

Hàn Kỳ ỉu xìu mặt như cái bánh bao, nhỏ giọng oán giận: “ Nương tử, nàng thật xấu rồi, nhân lúc ta đang nói chuyện mà hôn ta khiến cho ta chưa phản ứng kịp thời, do vậy vẫn chưa cảm nhận được, cho nên… nương tử, hôn lại một cái nào ^^”

“ Hàn Kỳ…!” Vân Tiếu Khuynh lên tiếng

“ Sao cơ? Nương tử muốn nói gì nha, hay là nương tử đổi ý không muốn hôn má mà thích hôn môi?!” Hàn Kỳ mắt sáng như sao nói

Vân Tiếu Khuynh đen mặt: “ Hàn Kỳ, hình như mặt của ngươi ngày càng dày?!”

“ Ha ha, đa tạ nương tử khen ngợi, ta sẽ cố gắng ‘dày’ thêm chút nữa ^^” Hàn Kỳ cười tủm tỉm, như nhất chích mèo con trộm được một con cá, vô cùng thỏa mãn.

Vân Tiếu Khuynh vươn tay, búng nhẹ vào trán của y, bất đắc dĩ: “ Thật là trẻ con >”<”

“ Nương tử….!” Hàn Kỳ tiếp tục làm nũng

“ Ừ!” Vân Tiếu Khuynh đáp

“ Hôn thôi, hôn thôi… một cái thôi….”

Vân Tiếu Khuynh lãnh đạm, phun ra duy nhất một từ: “ Không!”

“ Nương tử, một cái, chỉ một cái thôi mà…” Tiếp tục nài nỉ, tinh thần càng thêm gấp bội

“ Tiểu Họa” Vân Tiếu Khuynh gọi. Tiểu Họa từ bên ngoài chạy vào, cười cười: “ Vương phi, vương gia lại làm phiền ngài sao?!” Hàn Kỳ đầu đầy hắc tuyến

“ Đưa hắn ra ngoài, không được phép của ta, đừng để ai làm phiền…” Vân Tiếu Khuynh nói

“ Nương tử….” Hàn Kỳ rũ đầu xuống, như con chó nhỏ bị chủ nhân bỏ rơi, trông đáng thương vô cùng. Tiểu Họa cười khẽ, đưa tay ra hiệu như muốn ‘mời vương gia’ ra khỏi phòng.

“ Nương tử a….” Hàn Kỳ vừa bước ra ngoài, cứ một bước lại ngoảnh đầu nhìn lại như muốn xem Vân Tiếu Khuynh có đổi ý không, nhưng rất tiếc, hắn đã bước ra khỏi Tây Noãn Các mà vẫn chưa nghe giọng nói của nương tử nhà hắn

‘ Sao phòng ở Tây Noãn lại nhỏ như vậy, có đi mấy bước mà đã hết rồi?!’ Hàn Kỳ căm giận nghĩ +”+ Hắn nhất định phải mở rộng Tây Noãn mới được ^^!

Vân Tiếu Khuynh nhìn ra khung cửa, bóng dáng của Hàn Kỳ khuất dần, mới thu hồi tầm mắt, khóe môi cong lên nét cười rất nhẹ

Nhu hòa như là gió xuân, ấm áp lòng người

Lấy một khối Hoa quế cao nếm thử, hương vị thật sự không sai, Vân Tiếu Khuynh nghĩ

“ Vương phi, vương gia chỉ muốn chọc cho ngài cười thôi mà, cần gì phải ‘nhẫn tâm’ như vậy nha?!” Tiểu Hồng líu ríu

Vân Tiếu Khuynh cười nhẹ, không nói

Sao nàng không hiểu tấm lòng của hắn cơ chứ, chỉ là công việc của hắn nhiều như vậy, trách nhiệm hắn đeo trên lưng nhiều lắm, nếu dành quá nhiều thời gian cho nàng, hắn cũng chẳng còn thời gian cho chính hắn nữa. Như vậy, há chẳng phải rất đáng buồn sao

Đầu ngón tay điểm nhẹ môi của mình, xúc cảm hãy còn lưu lại, nàng cười khẽ: Thật ngốc, nàng không thích chủ động, nhưng nàng không cấm hắn chủ động nha. (Dao: Khụ! Tiểu Khuynh a, ngươi vẫn khẩu thị tâm phi như vậy)

Đêm hôm đó

Địa điểm: Tây Noãn Các

Phòng của Vân Tiếu Khuynh

Một bóng đen từ cửa sổ, vọt vào, hành động lưu loát như mây bay nước chảy, chậc! như đã luyện trăm ngàn lần rồi vậy

Ảnh vệ 1: Haiz! Vương gia cùng vương phi lại chơi trò này, bộ không chán sao?!

Ảnh vệ 2: Ngươi biết cái gì, cái này gọi là tình thú?!

Ảnh vệ 3: Vương phi thật mềm lòng, biết vậy còn để cửa sổ cho vương gia lẻn vào!

Ảnh vệ 4: Ngươi thật ngốc, vương phi là đang tiết kiệm của công, không để cửa sổ, vương gia thế nào cũng bẻ khóa rồi chui vào.

Ảnh vệ 5: Khụ!… các ngươi còn nói nửa, ngày mai thảm nhất mới là chúng ta… +_+

Gió thổi, mây trôi, trăng sáng, sao lấp lánh… cảnh vật yên tĩnh

Hàn Kỳ cười cười, dùng nội lực làm ấm thân mình rồi lên giường, y nghiêng đầu nhìn nương tử của mình, choàng tay, ôm nàng ấy vào trong lòng, khẽ đặt một nụ hôn thật nhẹ lên trán của Vân Tiếu Khuynh, y thì thầm: “ Ngủ ngon, nương tử!”

Nằm trong lồng ngực của y, khóe môi nữ tử, cong khẽ….

Sáng hôm sau, Vân Tiếu Khuynh là vì đau chân mà tỉnh dậy, cứ đến trời giá rét, chân của nàng lại đau, nhiều khi cả đêm không ngủ được, là hắn thức cả một đêm, xoa bóp chân cho nàng

“ Nương tử…” Hàn Kỳ nở nụ cười, rạng rỡ, tiếu dung sáng lạng như triêu dương, ấm áp vô ngần. Tay của y cũng không quên vận nội lực xoa chân cho Vân Tiếu Khuynh, động tác nhẹ nhàng, không nhanh không chậm.

“ Ừ, tối qua… ngươi lại thức một đêm sao?!” Vân Tiếu Khuynh thở dài

“ Nương tử đừng lo lắng, vi phu võ công cao cường, đừng nói một đêm, dù cho cả tháng cũng không hề gì..” Hàn Kỳ nghiêm túc nói

“ Bộ ngươi cho ngươi là siêu nhân sao?!” Vân Tiếu Khuynh bật cười

“ Siêu nhân? Hắn là ai? Nương tử quen biết hắn? Hắn tài giỏi hơn vi phu ư?… bla… bla…” Hàn Kỳ đen mặt hỏi. Y mà gặp tên này nhất định sẽ cho hắn biết tay, dám can đảm ‘câu dẫn’ nương tử của y.

Vân Tiếu Khuynh cốc nhẹ đầu của hắn một cái, lên tiếng: “ Lại ăn dấm chua linh tinh!”

“ Nương tử?!”

“ Ừ!”

Hàn Kỳ vươn tay, ôm lấy bờ vai của Vân Tiếu Khuynh, hôn nhẹ vào trán của nàng, rồi đến má. Nụ hôn dịu dàng, như gửi gắm thâm tình tha thiết của y đến nàng. Vân Tiếu Khuynh đưa hai tay ôm lấy lưng của y, đầu của nàng tựa vào vai y, cười khẽ, mâu quang ôn nhu hiếm thấy: “ Hàn Kỳ!”

Ngươi có biết, may mắn nhất của cuộc đời ta, chính là gặp được ngươi!

“ Nương tử muốn nói gì cơ?” Thấy Vân Tiếu Khuynh không tiếp tục lên tiếng, Hàn Kỳ hỏi.

“ Không có gì…” Vân Tiếu Khuynh lắc đầu, khẽ nhắm mắt, nàng cười khổ: “ những lời nói yêu thương ngọt ngào, ta không có cách nào nói được, nhưng là, nếu ngươi không chán…, kiếp sau của ta lại trao cho ngươi, được không?!”

Hắn muốn kéo nàng ra, muốn nhìn thấy ánh mắt của nàng lúc này, nhưng Vân Tiếu Khuynh không để hắn làm vậy, càng thêm ôm chặt lấy thắt lưng của hắn: “ Đừng nhìn!” Nàng, thực sự không muốn cho bất cứ ai nhìn vẻ mặt lúc này của nàng, dù là hắn

“ Nương tử… nàng…!” Hàn Kỳ run khẽ: “ Ta, cái kia…” Không hiểu sao giờ khắc này, bao nhiêu lời nói trong y bay sạch, đầu óc y choáng váng, dù câu chuyện kiếp sau, kiếp sau… vẫn luôn được y nhắc bên miệng nhưng giờ khắc này, chính tai y nghe lời của nữ nhân này hứa, lại cảm thấy hưng phấn lạ lùng

“ Khụ! Nương tử thật là keo kiệt, chỉ có kiếp sau thôi sao?” Hàn Kỳ cười hỏi

“ Ừ!” Vân Tiếu Khuynh gật đầu

“ Nương tử… lại thêm một kiếp nhé…”

“ Ân…”

“ Nương tử…. lại thêm một kiếp nữa nhé…..”

“ …. Ừ!…..”

“ Nương tử….. dù gì đã thêm thì thêm cho trót, hay là nàng cho ta đời đời kiếp kiếp luôn đi…”

“ Hàn Kỳ!”

“ Sao cơ, nương tử?!”

“ Ngươi… rất tham”

“ Nương tử cũng thấy vậy sao, ta cũng nghĩ vậy ^^”

“ Nhưng là, ta thích”

“ Nương tử……!!!!!!!!!!”

Nam Cung Dao

Thư viện của bài

Tiếu Diện Vương Gia – Chương 5

This gallery contains 1 photo.

CHƯƠNG 5 : LẠI MẶT   Hoàng cung Không hổ là ‘hoàng’ cung, vì đi đến đâu cũng thấy màu vàng. Từ xa nhìn lại nó như một khối vàng ròng khổng lồ, vàng đến chói lọi, mà bước vào thì càng thêm sặc sở. Vân Tiếu Khuynh vẫn không hiểu, rốt cuộc màu vàng […]